MẤT PHƯƠNG HƯỚNG

Thị trường thanh khoản chậm lại. Nhiều anh em làm nghề gặp khó khăn. Nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ bắt đầu dẹp và mất định hướng. Tiếp theo nên làm gì? Tự bán hàng, đi làm quản lý lại thì không có lính theo không ai nhận, khởi nghiệp lại thì vẫn còn sợ, đi đầu tư thì tiền không có, mà có cũng chẳng được bao nhiêu, rồi giá không tăng, thanh khoản chậm đầu tư cũng run tay

Thật là rối bời, mất phương hướng mông lung và trống trải.

Không chỉ khi gặp khó khăn mới mất phương hướng đâu mà thực tế khi phát triển và có thành công nhất định cũng mất phương hướng đấy!

Hãy tưởng tượng thị trường tốt bạn phát triển xây dựng công ty lên hàng trăm người kiếm được ít triệu đô, đối tác lớn xuất hiện hợp tác rồi trở nên quen biết, tiền đã có trong tay, lúc này mối quan hệ, kỹ năng, tiền gì đủ cả. Bạn sẵn đà lên luôn hay dừng lại, hay chậm lại? Quyết lên luôn để làm doanh nhân nghìn tỷ mà vừa quyết xong xắn tay áo vào làm cái dự án lớn mà mới đi nửa đường thị trường chống lại bạn, anh em phía dưới thấy sếp giàu nhanh cũng sinh ham muốn bắt tay nhau xin nghỉ việc ra khởi nghĩa…

Hãy yên tâm là tiền về tầm nhìn bạn thay đổi nhưng những người xung quanh bạn cũng thay đổi tầm nhìn luôn. Bạn vào thế lên lưng hổ, sợ chứ? Chỉ một quyết định sai thôi có thể mất tất cả. Nhưng mấy ai chậm được khi đang trên đỉnh cao đâu.

Nghĩ thôi bạn lại cũng rối bời, mất phương hướng và mông lung rồi. Vì vậy bạn còn trải qua việc này nhiều lần trong đời nữa nếu không đọc bài viết này.

Thực tế mình có cảm hứng viết là vì có một số anh em xin mình lời khuyên khi rơi vào tình cảnh đó và mình tin cũng nhiều anh em đang bị vậy hoặc trước sau cũng bị. Thứ 2 là bản thân mình đã trải qua cả 2 tình cảnh phía trên rồi và nhiều tình cảnh tương tự. Mình gọi đó là những ngã rẽ và những lần lựa chọn. Rẽ sai, lựa chọn sai cuộc đời bạn sang một trang hoàn toàn mới. Rẽ nhiều lần bạn sẽ hiểu câu “lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực” một cách sâu sắc nhất. Bằng không chỉ là nghe lý thuyết cho vui mà thôi.

Tại sao chúng ta lại hay mất phương hướng?

-Vì mục tiêu chúng ta hay thay đổi. Cứ nghiệm lại mà xem. Còn tại sao như vậy mình viết ở trong sách. Bài viết mà phân tích dài quá thì không ai đọc.

-Vì tâm tính bao chao, mình thường nói nhân viên” định tâm để đọc hết 1 cuốn sách còn chưa làm được, chuyên chú để giải quyết công việc 1 buổi không vào facebook còn chưa làm được thì thành công thực sự còn cách xa em lắm” vì thành công đòi hỏi sự kiên trì theo đuổi mục tiêu trong một thời gian đủ lâu.

Để lựa chọn đúng vẫn quan trọng nhất là hiểu mình.

-Đầu tiên hãy xác định mình muốn trở thành một người như thế nào trong tương lai?

Jim Rohn thường nói ” dự định tương lai quyết định hành động hiện tại” nhưng hãy cẩn thận với những dự định. Thay đổi ít thôi!

Chưa xong đâu:

Phóng tầm nhìn để quan sát, tưởng tượng và trả lời 1 vài câu hỏi

-Ai là người đã đạt được thành tựu mình đang mong muốn đó? (chắc chắn là có nếu chưa thấy hãy tìm kiếm đi)

-Nếu đạt được giống vậy mình có cảm thấy hạnh phúc không? Mình thích cuộc sống như vậy chứ? (Cả thành công lẫn những cái giá phải trả)

Vẫn chưa hết đâu. 😅

-nghiêm túc soi lại mình xem mình có những điều kiện và hoàn cảnh giống người đó không? ( biết nhậu không, biết quan hệ không, bố có làm to để chống lưng không, vợ có vui vẻ khi đi qua đêm hay đi công tác không… )

-mình có những kỹ năng mà người đó có không? ( giỏi lãnh đạo, giỏi gọi vốn, giỏi … nếu không có thì mình có khả năng học và giỏi những cái đó trong bao lâu?)

-mình có khả năng thay đổi bản thân, gia đình và hoàn cảnh để đáp ứng điều kiện cần và đủ đó không?

Cuối cùng là:

-Những hình mẫu đó mất trung bình bao lâu để có được thành tựu mà mình mong muốn?

-mình sẽ không thay đổi và kiên trì được chừng đó năm chứ? (Gia đình mình sẽ đồng hành cùng chừng đó năm chứ, tâm sẽ định được chừng đó năm để không đổi thay chứ)

Đó là quá trình chất vấn chính mình để đưa ra lựa chọn. Lựa cho đúng để bớt phải đập đi làm lại và đừng chăm chỉ chạy sai đường! Đừng hì hục chạy đến cuối đường mới biết đây là cái đích mà mình không mong muốn.

Còn phần 2 sau lựa chọn là kiên trì thực hiện. Cái này lại còn khó hơn nữa nhưng thôi bàn sau. Nhưng hãy nhớ rằng chẳng ai tới được đích mà bỏ cuộc cả. Một số anh em chán nản mất lửa bỏ cuộc mình không hỏi xem kỹ năng giỏi hay kém mà mình thường hỏi “làm bao lâu rồi”

Vậy còn những anh em có phương hướng nhưng đang khó khăn thì sao.

Thì hiểu sâu sắc công thức:

Đột phá = cơ hội + sự chuẩn bị.

Các bạn chuẩn bị tốt thì đánh lớn được. Còn chưa chuẩn bị kỹ va chạm chưa nhiều thì đánh nhỏ nhỏ thôi. Vì cái khó nhất là quản trị rủi ro. Chưa quen xử lý tình hình khi nó ập đến mà đánh lớn là dễ vỡ nợ.

Thị trường xuống thì phải thu hẹp quy mô. Khi mà thị trường có cơ hội thì đánh lớn. Cơ hội bé thì đánh ít lại

Thị trường xấu phải an toàn đã. Thị trường lên tranh thủ kiếm. Chứ kiếm xong mất thì cũng lại về không, Cửa ăn thì ít mà mất thì nhiều sao phải làm mạnh, đây không phải là lúc để thể hiện

Hôm qua có CEO hỏi mình lỡ cuối năm tốt thì sao? Mình bảo đừng cố đoán thị trường. Cứ để có dấu hiệu rõ ràng đi. Khi mình đoán mình đã vô tình hướng suy nghĩ và lựa chọn của mình theo cái ý đoán đó rồi. Nguy hiểm!

Với lại giờ có tốt ngay anh đánh giá cũng ko ăn thua. Chu kỳ trước tích luỹ từ cuối 2008-2015 mới bắt đầu tốt lại. Và tốt nó phải kéo dài được 2-3 năm thì mới xoay xở được chứ nó tốt kiểu hồi cho mấy tháng thì không kịp trở tay. Nên thôi cứ bình tĩnh.

Thị trường bất động sản có tính chu kỳ cao. Mình hay nói với anh em quản lý của mình là thị trường còn hết thời nói gì anh, đừng sợ mọi người đánh giá.

Học hỏi Tư Mã Ý mài kiếm 18 năm rút kiếm 1 lần đoạt thiên hạ.

Học hỏi hàn tín nhẫn nhịn kiên trì. Cần biết lúc nào phải tất tay.

Đời người chỉ cần 1-2 lần đột phá là đủ rồi. Vấn đề là sự chuẩn bị, ai làm được cứ kệ đừng động tâm, Tập trung vào việc của mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *